Download Mặc khách Sài Gòn Book ó 272 pages

Book ß Mặc khách Sài Gòn Æ Tô Kiều Ngân

Khép lại rồiHạ màn Thế kỷ hết trò chơiSao không uay gót tên hề đãChán một trò điên diễn với người” Mai Thảo “Đời sống ôi buồn như cỏ khôNày anh em cũng tợ sương mùKhi về tay nhỏ che trời rétNghe giá băng mòn hết tuổi thơ” Nhã Ấn tượng với Mai Thảo

Kindle Mặc khách Sài Gòn

Mặc khách Sài GònVới tập di cảo Mặc khách Sài Gòn Tô Kiều Ngân bằng trí nhớ và kỷ niệm đã vẽ lại chân dung mười lăm văn nghệ sĩ cùng thời Họ hầu hết là những người thân thiết với ông là văn hữu là cộng sự là tri âm tri kỷ Có người đã cùng tá Các văn nghệ sĩ Sài Gòn xưa trong ký ức Tô Kiều Ngân Với những người uan tâm đến văn nghệ Sài Gòn trước đây thì tập sách không có nhiều thông tin mới Tuy nhiên với lứa độc giả trẻ tuổi thì cuốn sách cung cấp nhiều mẩu chuyện thú vị về đời sống các nhà văn nhà thơ Sài Gòn như Vũ Hoàng Chương Đinh Hùng Mai Thảo Nhã Cavv Cuốn sách còn có những đoạn trích tác phẩm của họ Các đoạn trích của Mai Thảo rất xuất sắc đặc biệt truyện ngắn về người đàn ông điên dưới chân Tam Đảo Những bài viết của Tạ Tỵ và Nguyên Sa về hội hoạ và văn nghệ giúp ta nhìn thầy những vấn đề của văn nghệ hôm nay không khác gì so với những vấn đề của văn nghệ từ cách đây năm sáu chục năm Chỉ là những mẩu chuyện tản mạn nên phần kể của Tô Kiều Ngân có phần hơi mỏng hơi nhẹ Mặc dù vậy một cuốn sách như thế này ra đời vào thời điểm này có thể nói là rất uý

Tô Kiều Ngân Æ Mặc khách Sài Gòn Book

Download Mặc khách Sài Gòn Book ó 272 pages ✓ ➵ [Read] ➯ Mặc khách Sài Gòn By Tô Kiều Ngân ✤ – Insolpro.co.uk Với tập di cảo Mặc khách Sài Gòn Tô Kiều Ngân bằng trí nhớ và kỷ niệm đã vẽ lại chân dung mười lăm văn nghệ sĩ cùng thời Họ hầu hếC giả đi vào cõi vĩnh hằng những người còn lại hoặc im hơi lặng tiếng hoặc vẫn chưa dứt mộng văn chương thế nhưng chúng ta sẽ gặp lại tất cả họ ở tập sách này trong không khí không thể uên của một thời văn nghệ “Ta thấy rèm nhung 10022014 my loneliness is like my loneliness sáng chủ nhật hà nội trở lạnh trở lại ngồi cafe bên đường ngô uyền với mấy người văn nghệ đã dày gió dạn sương trong đời văn chương việt này lần đầu mình đối diện chuyện trò có lúc cảm thấy gió muốn thổi xiêu mình đi trong cảm giác lạnh và buồn như thể mình đang trôi dạt trong những kí ức mà mình không từng trải nghiệm nhưng như thể mình đã trải nghiệm đâu và đó đã gặp những con người đâu và đó những câu chuyện về con người này con người kia cái tên này mình đã biết đã có lúc thân uen đã ngồi với nhau một li cafe cái tên này mình chỉ được nghe những nhạo báng cái tên này mình chưa từng gặp mình đang cố gắng nhớ lại lúc này những chi tiết để làm gì giàn hoa pháo bông rải chút nắng nhạt trên mái lúc mình chạm mắt mọi thứ không còn gì uan trọng nữa những xung đột những tham vọng những vinh nhục những yêu ghét khinh trọng những u uất những tha thứ chỉ có những con người đây đó những người mỗi người đang sống đời của họ với nỗi thảm thương lẫn hân hoan với cuộc đời chỉ được trao một lần cạn li cafe đen vòng vèo một đoạn đường ngắn mấy bước chân tới một căn phòng khách sạn ấm áp thêm một đôi chén trà ngắm gương mặt của người này kẻ khác chiếc dái tai lạ lùng nụ cười này dáng đi ấy những hình dung con người biến dạng bởi thời gian trải nghiệm và mình cảm thấy một niềm cảm thông trong cô uạnh mình cứ mãi trôi dạt như thế không tham vọng không cố làm xới tung cái gì sống đời của mình và mến trọng đời những kẻ khác có được không?mình nghĩ đến những bài tập mình thường tự đặt ra cho bản thân một tuần đạp xe hồ tây một tuần viết đến đau tay một tuần im lặng một tuần trò chuyện một tuần hư khôngvà nghĩ tới bài tập một tuần một cuốn sách thời gian gần đây những bài tập không phải để tạo thành thói uen thành kĩ năng để mình thích ứng hay có thể tiếp tục làm thuần thục mà chỉ đơn giản là để rồi lại uên ngay những bài tập đó mình chọn một cuốn sách trên bàn cuốn Mặc khách sài gòn gắng không dừng lại và sau rất nhiều ngày tháng đọc gì cũng dở dang mình đã đi hết cuốn sách không phải bởi vì nó hấp dẫn mình đâu có đợi sự hấp dẫn mà bởi mình muốn đi hết nónhưng làm sao có thể đi hết một cuốn sách? một cuốn sách luôn là những mời mọc vào những kỉ niệm những kí ức cả những kí ức của người khác những kí ức ta chưa từng sống trải mình chậm chậm nhớ những tên người mình gặp đây nguyễn vỹ nhớ hồi mười hai chép đầy thơ mới gặp lê thương “có thằng cuội già ôm một mối mơ” vũ hoàng chương câu thơ đã từng làm mình bật khóc “đất trời nghiêng ngửa mà trước mắt thành sầu chưa sụp đổ” gặp đinh hùng và nhớ “ta muốn vào thăm nấm mộ sâu” mình nhớ nhung những người yêu cùng bùi giáng mình lâm vào nỗi da diết của mai thảo mình tưởng tượng và nhớ nhung những chuyện tình của các thi sĩ nơi nào cũng thế vạn kiếp vẫn vậy mà thôi và mình nhớ nguyên sa nhớ những bài thơ chép tay học trò nhớ thuở ai đốt thuốc theo mình sân trường sư phạm đọc “ngày xưa hoàng thị” và ngân ngấn phạm duy mình tưởng nghĩ thêm về những bi kịch văn nghệ đằng sau trang sách những chuyến cải tạo không trở về những bóng dáng người điên huyền thoại những con người mờ dần trên chính những dấu chân của họmình bắt đầu sợ dấu ba chấm như thế này nhưng cuốn sách nào không kí ức thì dường như không phải cuốn sách mình có thể dừng lại dù ngắn dù dài nhưng cuốn sách nào không kí ức? đời sống nào không đáng sống đời của nó?chỉ có điều “nhưng sao đi mà không bảo gì nhau”một lần yêu người một lần mãi mãi bao giờ cho nguôi bây giờ mỗi chúng talà nỗi buồn khốn kiếp anh như loài rong trên mặt dài lo sợ em như loài rong xanh mướt niềm ăn năn nhã ca“buổi chiều tôi không còn thấy nó tím những trang sách nói những trang sách thôi hát” mai thảo